fbpx

Lời của một Con nhà người ta

Chúng ta đều đã quá quen với cụm Con nhà người ta. Hôm nay tôi muốn dẫn lời của một Con Nhà Người ta để biết đây thực sự là ai.

  • Xin chào Con Nhà Người Ta, bạn có thể tự giới thiệu được không?

”Ồ vâng, tôi xin tự giới thiệu một chút về mình. Từ nhỏ tôi đã là học sinh giỏi tốp đầu của lớp, nếu không muốn nói là nhiều môn học luôn dành điểm tối đa và luôn đại diện thi hoc sinh giỏi. Ngoài ra tôi cũng tham gia nhiều hoạt động tập thể và không rành bất cứ trò chơi điện tử nào thở ấy. Lúc rảnh tôi thường đọc sách hoặc… làm bài tập về nhà. Ở nhà thì do bố mẹ vất vả lao động, tôi thường chăm em và phụ giúp kinh tế cho bố mẹ nếu cần. Trên lớp thì thầy cô cũng hay muốn tôi hỗ trợ trong việc quản lớp, phong trào văn nghệ, mĩ thuật, thể thao…Ngoài ra….”

  • Thôi thôi tôi hiểu, đại khái là cái gì cũng ngon. Nhưng hôm nay tôi không muốn lặp lại lí do mà bố mẹ của bạn bè luôn lấy bạn làm hình mẫu. Tôi muốn tìm hiểu hơn về bản thân bạn. Câu hỏi đầu tiên đó là: Lí do gì mà bạn muốn trở thành Con Nhà Người Ta? có phải vì áp lực từ bố mẹ bạn không?

  • Không đâu, tôi chẳng có động lực gì để trở thành kiểu mẫu đó cả. Tôi cũng không lên kế hoạch nào cho việc trở thành hình tượng đó. Tôi chỉ làm những gì trong khả năng cố gắng thôi. Bố mẹ tôi chưa bao giờ nói tôi phải như ai cả.

  • Khoan khoan, bạn vừa bảo bố mẹ không bao giờ bảo bạn phải cố gắng trở thành Con Nhà Người Ta hả?

  • Đúng vậy.

  • Chắc là vì bạn là con nhà người ta sẵn rồi chứ gì. Bạn học giỏi sẵn, chăm chỉ sẵn nên bố mẹ đâu còn gì để nhắc nữa.

  • Tôi cũng không chắc. Vì thật ra bố mẹ tôi chưa từng kiểm tra điểm của tôi trong quá trình học nên họ hẳn là không có ý định so sánh tôi với ai. Cuối năm khi xem sổ liên lạc, bố mẹ tôi cũng chẳng nói gì với những môn mà tôi kém hơn hay tụt hạng so với kì trước.

  • Vậy là do bố mẹ không muốn bạn thành công nên không áp đặt?

  • Tôi đã từng hỏi mẹ tôi vì sao bà không so sánh tôi với con nhà khác. Mẹ tôi nói bà thấy mỗi đứa có một đặc điểm, và bà tin vào số mệnh riêng của từng người, bắt ép đâu có để làm gì. Chỉ cần mình có điểm gì phát huy được cứ tự phát huy thôi.

  • Thế ra chính sự tự do đó lại khiến bạn làm những cái bạn thích và đạt được thành quả ư. Mẹ tôi cứ thấy tôi kì nào là học sinh tiên tiến thì tôi sẽ được thưởng một bài hát Con Nhà Người Ta cả hè. Chưa từng nghe mẹ nói là con cứ phát huy cái con tốt đâu.

  • Tôi hiểu, đó là kì vọng của họ, càng toàn diện càng tốt. Thực tế tôi cũng có nhiều điểm yếu như xấu xí, không biết nấu ăn, nhưng bố mẹ các bạn không thấy được, còn các bạn học sinh cũng không biết cách phản bác. Kiểu như ”mẹ muốn con xinh nhưng dốt toán, hay xấu xí nhưng giỏi văn?”. Bạn bè tôi còn bị bắt giỏi đàn, giỏi múa, giỏi tiếng Anh dù họ không thích cơ. Nhưng kết quả tôi thấy là khi trưởng thành, họ đều hoặc bỏ hẳn những ép buộc đó, hoặc nếu làm chỉ ở mức làng nhàng chứ khó xuất chúng. Hy vọng các bạn trẻ ở thế hệ 8x 9x sẽ rút kinh nghiệm…

  • Tôi cũng thấy vậy, thôi được, giờ tôi đã hiểu. Hẹn gặp bạn hôm khác. Tôi phải về đưa mấy đứa nhỏ đi học thêm tiếng Anh chứ lớp nó đứa nào cũng nói như gió rồi, lo lắm cậu ạ….

  • Ơ,…. vâng, chào anh.

 

Bình luận

avatar
  Nhận thư báo  
Thông báo
Quay về đầu trang